Loose socks:
Là
một xu hướng thời trang rất được các nữ sinh ưa chuộng. Cô ấy thích mang chúng chung với đồng phục, nhưng do nhà trường cấm việc sử dụng chúng nên cô đành phải chờ đến khi tan học mới được mang chúng. Loose socks chủ yếu có màu trắng, khá dài và thường được kéo lên gần đầu gối. Để sử dụng chúng, người ta thường phải dụng một loại son dính có tên là “sock touch”.
Office lady:
Cô ấ
y làm việc trong văn phòng và làm những việc lặt vặt của thư ký như pha trà và ghi chép sổ sách. Cô ấy thường được miêu tả như một nhân vật lanh lợi nhưng luôn cảm thấy buồn chán với công việc của mình. Hầu hết thời gian cô ấy toàn ngồi mơ mộng về ngày cuối tuần hoặc kỳ nghỉ tiếp. Dùng phần lớn thời gian để trang điểm và thích lui tới Goukon - một dạng party, để tìm một ông chồng giàu có nhằm thoát khỏi công việc buồn tẻ của mình.
Yobikomi:
Chă
m sóc khách hàng là một dịch vụ rất quan trọng tại Nhật. Và nếu bạn muốn lôi kéo lượng khách hàng mới thì bạn phải biết quảng cáo. Anh ta là một dạng quảng cáo “cổ điển”: đứng trước cửa hàng, đeo nhiều bảng hiệu, và nói vào một cái loa phóng thanh nhằm thu hút sự chú ý của những người đi quanh đó.
Bunraku:
An
h ta là người điều khiển rối chính của nhà hát múa rối truyền thống của Nhật. Mỗi con rối thường bằng cỡ của một đứa bé, có thể liếc mắt và cử động ngón tay, được điều khiển bằng 3 người: bunraku và 2 người diễn phụ. Vở kịch được đệm bằng 1 câu chuyện kể của tayu - người kể chuyện, và âm nhạc được chơi bằng shamisen, một nhạc cụ truyền thống của Nhật.
Hanami:
C
ó nghĩa là ngắm hoa. Mỗi khi xuân về, hoa anh đào nở là anh ấy tập hợp bạn bè dưới gốc anh đào, ăn uống, ca hát và ngắm hoa. Mỗi năm đều có những tin tức hướng dẫn cho mọi người lúc nào và nên ngắm hoa ở đâu là đẹp nhất.
Gaijin:
Gai
jin có nghĩa là “người ở ngoài”, “người không liên quan”, người ngoại quốc, không phải là người Nhật. Sống ở Nhật Bản, một trong những xã hội thuần chủng nhất trên thế giới, anh ta rất dễ dàng bị nhận ra. Đối với người Nhật, anh ta vừa khả nghi vừa thú vị. Dù bạn có sống ở Nhật bao lâu đi chăng nữa thì bạn vẫn là một Gaijin.
Host:
An
h ấy là phục vụ nam làm việc trong quán Bar, tương tự như Hostess. Một vài người phụ nữ cô đơn tìm đến anh ta để nói chuyện và kết bầu bạn. Họ trả rất nhiều cho mỗi lần ghé qua. Tất nhiên anh ta sẽ làm cho họ cảm thấy anh ta thực sự thích họ và họ có một vị trí rất quan trọng đối với anh.
Yopparai salaryman:
Tron
g một khoảng thời gian ngắn, nhưng anh ta muốn và đã lao vào giải trí hết mình. Anh ấy thích chơi Pachinko, thích hát karaoke hoặc là vào quán Bar gặp một cô hostess. Nếu anh ấy có một kèo nhậu thì anh ấy uống rất nhiều. Khi bước lên những chuyến tàu cuối, bạn có thể gặp rất nhiều công chức say xỉn như anh ta.
Punk:
Anh
ta là mẫu người mà mọi người thường gọi là “kẻ côn đồ”. Anh ta thích những trang bị bên ngoài và luôn có những suy nghĩ nổi loạn. Anh ta luôn nghĩ nhiều về vẻ bề ngoài của mình và luôn luôn đi tìm những bộ quần áo mới và “độc”. Anh ta quan tâm và luôn luôn làm sao cho chúng trông thật bắt mắt. Anh ta muốn chúng được mọi người nhìn thấy nhưng lại không hề muốn làm dơ chúng. Đi xem một buổi biểu diễn nhạc punk hoặc lang thang với các chiến hữu là hoạt động ưa thích của anh.
Fugu:
A
nh ta có thể chết vì những món ăn khác lạ, đặc biệt là cá nóc. Anh ta thích cá nóc, là một món ăn quý hiếm ở Nhật. Cá nóc chứa một hàm lượng neurotoxin trong các bộ phận của nó, nhưng trong thịt lại không có. Đó là lý do tại sao phải cần có giấy phép mới được chế biến món ăn từ cá nóc, vì nếu không chế biến kỹ, khi ăn vào có thể gây tử vong. Cho đến bây giờ thì đã có nhiều người chết vì ăn cá nóc nhưng điều đó chỉ làm cho anh ta thấy nó càng quý hiếm và lạ hơn thôi.
Hikigatary:
Anh
ta là một nghệ sỹ đường phố luôn mơ ước mình sẽ trở nên nổi tiếng và giàu có. Anh sẵn sàng chơi nhạc ở bất cứ đâu dù có được người đi đường ủng hộ về mặt tiền bạc hay không. Thỉnh thoảng vào ngày Chủ Nhật, anh thường cùng ban nhạc của mình biểu diễn ở những sân khấu được xây cho những nghệ sỹ trẻ như anh. Chơi nhạc trên đường phố giúp anh ta gặp gỡ nhiều người. Nếu may mắn, một ngày nào đó anh sẽ đựoc một người chuyên đi tìm kiếm tài năng phát hiện và thừa nhận.
Kabuki:
Anh
ta mặc bộ y phục của nhân vật chính Kabuki. Kabuki được sang lập vào đầu thế kỷ 17. Tuy hoàn toàn tương phản với kịch Noh nhưng cũng là một nét văn hoá nổi tiếng của dân thành thị. Tuy Kabuki được sáng lập bởi một người phụ nữ nhưng những nghệ sỹ biểu diễn toàn là đàn ông. Ngay cả những vai diễn đàn bà cũng do đàn ông diễn, được gọi là “oyama”. Chữ kanji của từ này, nếu đọc từ trái sang phải, có nghĩa là ca vũ kỹ (ca hát, nhảy múa và kỷ năng).
Chikan:
Anh ta thích sờ mó vào những người phụ nữ trẻ lúc đi trên các chuyến xe điện ngầm ở Tokyo, đặc biệt là vào giờ cao điểm. Do lúc đó người quá đông nên sẽ chẳng ai nhận ra anh ta đang làm gì. Anh ta luôn mang theo máy chụp hình để chụp lại những bức ảnh hớ hênh của các cô gái. Vì những người như anh ta mà hệ thống đường sắt của Nhật có những toa chỉ dành riêng cho phụ nữ, được đánh dấu bằng một tấm đề can màu hồng lớn.
Ninja:
Anh t
a thuộc một tổ chức bí mật chuyên làm nhiệm vụ bảo vệ và làm gián điệp. Do được luyện tập môn nhẫn giả nên anh ta có thể di chuyển cực kỳ nhẹ nhàng, không hề phát ra tiếng động, có thể ẩn mình, nhảy lên mái nhà hoặc đi trên tường. Sử dụng đủ loại vũ khí đặc biệt bao gồm sung ống, độc dược, lựu đạn khói, pháo và những tiểu xảo đặc biệt trong trận đánh, anh ta có thể chiến đấu rất hiệu quả dù phải chống lại kẻ thù được trang bị những vũ khí hạng nặng.
Salaryman:
A
nh ta là một nhân viên văn phòng, luôn luôn mặc một bộ comple màu đen, thường đi lòng vòng với những nhân viên khác. Anh ta cống hiến cuộc sống của mình cho công ty mà anh ta đang làm việc, cố gắng không rời khỏi công ty sớm hơn những người khác trong văn phòng. Anh ta muốn cho sếp thấy anh là một nhân viên trung thành và có nhiều tham vọng. Có thể một ngày nào đó anh ta sẽ sớm được cất nhắc lên làm sếp thôi.
Rockabilly:
An
h ta là một fan của Rockabilly (hình thái đầu tiên của rock'n'roll do các nghệ sỹ da trắng thiết lập). Anh ta thích phong cách, kiểu tóc và những trang bị của Rockabilly. Bởi vì họ không có nơi nào để tập nhảy nên họ đành phải gặp nhau ở những nơi công cộng. Vì thế, mỗi Chủ Nhật, anh ta gặp gỡ những người bạn cùng sở thích với mình ở công viên, nơi mà họ mang theo các máy radio âm thanh nổi của mình và nhảy cả ngày theo nhạc Rockabilly.
- 18/05/2010 02:35 - Tiếng Nhật trong công sở
- 10/04/2010 07:18 - Độc Đáo Họ Người Nhật
- 10/04/2010 04:20 - Những Nét Thú Vị Về Nhật Ngữ
- 10/04/2010 03:07 - Tiếng Nhật Chính Thống
- 06/04/2010 07:40 - Tiếng Nhật & Mùa Thu
- 04/02/2010 04:42 - Từ Đặc Trưng Của Tiếng Nhật P2
- 04/02/2010 03:50 - Từ Đặc Trưng Của Tiếng Nhật P1
- 26/01/2010 08:30 - Học Tiếng Nhật, Khó Hay Dễ?
- 25/01/2010 09:06 - Khám Phá Lịch Sử Tiếng Nhật












